thế giới tĩnh lặng và anh
Chương 80: Thế giới tĩnh lặng. Y Bảo Tam Tam. 11/07/2022. Trước Sau . Hiện trường tai nạn khiến người ta nhìn vào cũng phải hoảng sợ. Cô gái nằm bất động trên đường, máu có thể vẽ được một bức tranh bỉ ngạn lớn. Anh dịu dàng với cô ấy, ôn nhu với cô ấy, hứa
Chúng ta mất rất nhiều thời gian để đi tìm hạnh phúc trong khi đó thế giới quanh ta tràn đầy những mầu nhiệm. Những vẻ đẹp của đất trời đang gọi ta từng ngày, từng giờ nhưng hiếm khi ta nghe được. Điều kiện căn bản để chúng ta có thể nghe và đáp lại những tiếng gọi ấy là sự Tĩnh Lặng.
Trong yên tĩnh, ta có thể suy nghĩ, nhìn thấu vấn đề, khiến bản thân có thêm nhiều tự tin đối mặt với những vấn đề trong xã hội. Im lặng là thời gian tốt nhất để chúng ta tự giao tiếp với thế giới nội tâm của bản thân, tìm hiểu chính mình.
Ánh mắt anh quét qua cô, hiện tia lạnh lẽo thấu xương khiến cô triệt để rét run. - Không được nhắc đến cái tên đó ở đây. - Tôi chỉ đùa thôi mà, đừng để tâm. - Cô thấy cả người ớn lạnh, chờ anh trở lại giường lập tức kéo rèm lại để tránh nhìn thấy gương mặt làm mình ói máu.
Sách tiếng Anh. Xem ngay. Sản Phẩm Khuyến Mãi-31%. Nhà sách Nam Việt. Nóng Giận Là Bản Năng , Tĩnh Lặng Là Bản Lĩnh. Bạn Đang Ở Đây: Cuốn Sách Ngắn Về Thế Giới.
Site De Rencontres Ile De La Reunion. Chương 12 Đánh cuộc thua anh. Trans Umeshu. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nay là ngày vui nhất của Bồ Thần trong bốn năm năm nay, cô vác hai túi thú bông, tràn ngập vui vẻ trở về. Bồ Vạn Lý vội vàng kéo cửa kính ra, gió lạnh không ngừng thổi vào, ông sờ đầu con gái, đau lòng con gái không đội mũ lông vũ lên. [Mua nhiều thú bông như vậy?] Bồ Thần [Gắp được ở khu trò chơi điện tử bố ạ, chỗ đó có rất nhiều máy gắp thú bông, những con trong túi là ba người bọn họ gắp được tặng con.] Cô không nói là một mình Tần Dữ tặng. Không biết thứ gì đang quấy phá, lại có chút chột dạ. Đã nhiều năm Bồ Vạn Lý không thấy đuôi lông mày con gái cũng nhiễm ý cười, là sự vui vẻ phát ra từ tận đáy lòng. [Nếu như con thích những con thú bông này, kỳ nghỉ thường xuyên đi chơi cùng các bạn học đi.]Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé. Bồ Thần không tính đi nữa, gắp thú bông gây nghiện đó, không thể lãng phí tiền như vậy. [Thường xuyên đi sẽ không còn mới mẻ nữa.] Cô đổi chủ đề [Bố, bố ăn cơm tối chưa?] Bồ Vạn Lý [Bố ăn rồi, tối nay không bận, nấu cháo thịt nạc trứng muối, phần cho con một bát, làm bữa khuya cho con.] Bồ Thần đặt hai túi thú bông trên ghế, một trận gió bất chợt từ sau lưng thổi vào trong cổ, cô quay đầu lại nhìn, bố mở cửa, bảo con gái của ông chủ tiệm giặt khô tiến vào. Cô nhóc năm nay 4 tuổi, vừa rồi vẫn luôn ghé vào cửa kính nhìn vào bên trong, Bồ Vạn Lý sợ cô bé lạnh, bảo cô bé vào trong. “Chị ơi.” Vừa rồi cô bé ở cửa tiệm nhà mình nhìn thấy Bồ Thần cầm nhiều món đồ chơi như vậy, dưới chân không nghe sai khiến đi theo qua đây. Cô bé sờ hai túi đồ lớn, mắt tràn ngập niềm vui, ngửa cái đầu nhỏ lên hỏi “Chị ơi, chị có nhiều thú bông như vậy ạ? Chị ơi, chị mua ở đâu mà nhiều thế ạ?” Bồ Thần không biết phải biểu đạt thế nào, chữ cô bé nhận biết được có hạn, lại không hiểu thủ ngữ. Người lớn như cô nhìn thấy nhiều thú bông như vậy cũng muốn có, đừng nói đến đứa bé có 4 tuổi. Tối hôm nay Tần Dữ vác những con thú bông này từ khu trò chơi điện tử đi ra, dọc đường đi có không biết bao nhiêu nữ sinh hâm mộ, đi một bước quay đầu lại ba lần nhìn Tần Dữ. Bồ Thần từ bỏ hai con thú bông mình gắp được cho cô bé, thú bông Tần Dữ tặng cô cũng có hai con gấu nhỏ này, giống nhau nên cô sẵn lòng tặng, nhưng chỉ giới hạn với những con cô gắp được, đồ Tần Dữ tặng cô, cô sẽ không cho bất kỳ ai. Cô bé do dự, muốn mà lại sợ mẹ mắng mình. Bồ Thần cầm hai con gấu nhỏ chọc chọc vào khuôn mặt nhỏ của cô bé, nhét vào trong ngực cô bé. Cô nhóc không nhịn được sự dụ dỗ của mấy món đồ chơi, vui vẻ nói “Cảm ơn chị.” Lúc này mẹ của cô nhóc tìm đến, biểu cảm nghiêm túc “Bảo bối, đó là đồ của chị gái, không được lấy.” Bồ Thần chỉ chỉ vào hai túi lớn của mình [Không sao đâu ạ, cháu còn nhiều như vậy, là cháu tặng cho em ấy.] Làm hàng xóm nhiều năm, ở chung không tồi, lại không phải là quà tặng quan trọng gì, mẹ cô bé không từ chối nữa, sau khi liên tục cảm ơn thì dẫn con gái quay về tiệm nhà mình. Bồ Vạn Lý đóng cửa lại, nói với con gái [Chờ hôm nào rảnh, bố lại dẫn con đi gắp hai con gấu nhỏ kia về.] Bồ Thần lắc đầu, vội vàng giải thích [Hai con ban nãy cho em ấy vẫn còn ở chỗ con.] Cô chỉ trong túi. Bồ Vạn Lý không nói gì thêm, chỉ cười cười. Việc hôm nay đều làm xong hết rồi, ông tắt điều hòa, cùng con gái về nhà. Trời lạnh, trên đường càng vắng vẻ hơn ngày thường. Bồ Vạn Lý đội mũ ở áo cho con gái xong, nói với con [Bạn học tặng con nhiều thú bông như vậy, nhớ đáp lễ quà lại cho các bạn.] Bồ Thần [Không cần cố gắng đáp lễ đâu ạ, chờ có cơ hội thích hợp.] Về nhà, Bồ Thần đổ mấy con thú bông ra, bắt đầu tìm chỗ bày biện, trên tủ đầu giường, trên giá sách, chỉ cần nơi nào có chỗ trống đều nhét kín, trên cửa kính co lại treo mấy con. Phòng ngủ không lớn lập tức trở nên ấm áp. - Một ngày trước khi trở lại trường, Lục Bách Thanh làm xong công việc, chạng vạng tối từ trường học đi ra trực tiếp đi đến tiệm sửa xe, gặp được Tần Dữ ở đầu ngõ. Thầy nhìn Tần Dữ “Cháu ở đây làm gì?” Tần Dữ một tay đút túi, tay khác vuốt di động, hỏi ngược lại “Đến đây ngoại trừ ăn ra, chú cảm thấy cháu còn có thể làm gì?” Lục Bách Thanh im lặng. Hai người sóng vai đi vào trong. Tần Dữ nhìn anh ấy “Ngược lại là chú đấy, lâu lâu lại đến tiệm sửa xe thăm hỏi gia đình, chú có biết làm việc này nhiều đối với Bồ Thần mà nói, áp lực lớn bao nhiêu không?” Lục Bách Thanh dừng lại mấy giây mới đáp “Không phải lần nào cũng là thăm hỏi gia đình đâu.” Tần Dữ nghẹn họng nhìn chú mình “Không phải về thăm hỏi chẳng lẽ chú đến sửa xe? Hình như chú Bồ không sửa ô tô đâu đấy.” Lục Bách Thanh không đáp lại. Nói về chuyện đi đến tiệm sửa xe, không biết từ lúc nào đã thành một phần công việc của anh ấy, một tuần đến ít nhất hai lần, ít đi một lần cảm thấy giống như mất đi linh hồn vậy. Ngồi ở đó một lát, cho dù không nói cái gì anh ấy cũng cảm thấy an tâm. Những chuyện đó anh ấy không có cách nào nói nhiều với Tần Dữ. Lúc này Bồ Vạn Lý đang bận rộn, nhìn thấy Lục Bách Thanh qua đây, buông công việc trên tay xuống vào phòng đun nước pha trà. Tần Dữ không đi ăn cơm mà đi theo đằng sau Lục Bách Thanh đến tiệm sửa xe. Lục Bách Thanh quay đầu lại, khó hiểu hỏi “Cháu không đi ăn cơm theo chú làm gì?” Tần Dữ “Lắng nghe sự dạy bảo của thầy Lục.” Lục Bách Thanh “...” Sớm muộn gì cũng có một ngày anh ấy bị Tần Dữ làm cho tức chết. Hôm nay vừa khéo, Bồ Thần cũng ở trong tiệm, đang nâng một quyển sách cũ đọc đến mê mẩn. Vừa rồi Bồ Thần đắm chìm trong sách, không chú ý đến bố đang đun nước pha trà, cửa bị thân người chắn ánh sáng, cô mới ngẩng đầu. “Thầy Lục.” Do thói quen, nhìn thấy Lục Bách Thanh cô sẽ luôn không một tiếng động mỉm cười chào một câu. “Đang đọc sách gì vậy?” Lục Bách Thanh quan tâm hỏi. Bồ Thần kẹp bookmark lên, đưa sách cho Lục Bách Thanh, cô đứng dậy cầm hai cái ghế đặt cạnh cửa, Lục Bách Thanh không khách khí ngồi xuống, Tần Dữ ngồi ở bên kia. “Sách này không tồi, thầy cũng có một quyển, bản này của em quý hơn.” Bồ Thần viết trên bảng trắng [Quyển này là chủ nhiệm Tôn cho em mượn ạ.] Lục Bách Thanh gật đầu, nhà chủ nhiệm Tôn lưu trữ không ít sách, anh ấy đã từng nghe nói từ lâu. Bồ Vạn Lý pha hai ly trà nóng bưng qua đây, đặt trên bàn trà di động bên cạnh. “Cảm ơn chú.” Tần Dữ nói xong mới nhớ Bồ Vạn Lý vốn không nghe được âm thanh. Lục Bách Thanh dùng thủ ngữ nói với Bồ Vạn Lý, hôm nay anh ấy tiện đường qua đây, không có việc gì, tùy ý nói chuyện một lát với Bồ Thần, bảo ông cứ bận việc của mình đi, lúc sau lại nhớ đến giới thiệu Tần Dữ, nói là đứa trẻ nhà họ hàng. Vốn dĩ anh ấy muốn nói ông ngoại Tần Dữ với nhà mình là quan hệ nhiều đời, anh ấy không biết thủ ngữ phức tạp như vậy, vòng tới vòng lui phiền toái, vì thế nói thẳng là họ hàng. Bồ Vạn Lý vội vàng sửa xe cho người ta, có con gái trò chuyện cùng bọn họ, ông cũng yên tâm đi bận việc của mình. Tần Dữ tò mò hỏi “Sao chú biết thủ ngữ vậy?” Lục Bách Thanh “Học cùng bố của Bồ Thần.” Tần Dữ như đang suy tư gì đó gật đầu, anh phát hiện Lục Bách Thanh luôn có thể không ngừng phá vỡ hiểu biết của anh. Ở một xã hội đầy xô bồ như vậy, Lục Bách Thanh có thể buông bỏ tất thảy danh lợi, đến đây làm giáo viên, bây giờ còn học được thủ ngữ. Anh chưa từng uống trà, hôm nay học Lục Bách Thanh, cầm ly trà lên thổi thổi, dự định nếm thử một chút. [Thầy Lục, thành tích cuối kỳ có rồi sao?] Bồ Thần rất mong chờ điểm của mình. Lục Bách Thanh nhấp một ngụm trà, “Tổng điểm cùng xếp hạng buổi chiều mới có, em thi được hạng 25 của lớp, tiến bộ 10 hạng, môn Anh thi được 128 điểm, rất tốt.” Bồ Thần gấp không chờ được ra ngoài cửa chia sẻ với bố tin tức tốt này. Bồ Vạn Lý đeo găng tay, trên găng tay đầy dầu máy đen tuyền, ông dùng cổ tay chạm vào đầu con gái, vì cô tiến bộ nhiều như vậy mà thấy vui vẻ, [Phải cảm ơn thầy Lục.] Bên ngoài gió lớn, ông thúc giục con gái đi vào. Trong phòng trong Lục Bách Thanh khiển trách Tần Dữ “Cháu nhìn thử cái điểm của mình đi, càng ngày càng có năng lực nhỉ.” Bồ Thần đẩy cửa tiến vào, Lục Bách Thanh kịp thời dừng lại. [Thầy Lục, lần này ai đứng đầu khối vậy ạ?] Bồ Thần sợ Lục Bách Thanh lại răn dạy Tần Dữ, vì thế tìm đề tài giải vây cho anh. Lục Bách Thanh nói “Bành Tĩnh Dương lớp 1, Vật lý và Hóa đều đạt điểm tuyệt đối, môn Toán thì bị trừ 2 điểm.” Thầy chỉ nhớ rõ từng đó. [Lợi hại như vậy.] Bồ Thần hỏi tiếp Lục Bách Thanh [Vậy tiếng Anh cậu ấy thi được bao nhiêu ạ?]Lục Bách Thanh ngẫm lại môn Anh của Bành Tĩnh Dương “Hình như là 145 điểm, thầy nhớ không rõ lắm.” Tần Dữ dựa vào tường, quan sát Bồ Thần, hễ là chuyện dính dáng đến Bành Tĩnh Dương, cô chưa từng không có hứng thú. “Chị ơi?” Lúc này ngoài cửa truyền đến giọng một cô bé mềm mại. Mấy người cùng nhau nhìn qua. Là con gái của ông chủ tiệm giặt khô quần áo sát vách, cô bé ôm hai con gấu bông nhỏ, cái trán chống lên cửa kính, nhìn xem Bồ Thần có ở đây không. Bồ Thần vẫy vẫy tay với cô bé, cô nhóc tìm được cô rồi, lập tức vui vẻ ra mặt “Chị ơi!” Lục Bách Thanh ngồi sát cạnh cửa, thầy ra hiệu cô nhóc đứng vững, đẩy nhẹ cửa kính ra. Cô nhóc ngó Lục Bách Thanh lại nhìn Tần Dữ, rụt rè đi đến trước mặt Bồ Thần “Chị ơi.” Một tay cô nhóc ôm hai con gấu nhỏ, đưa tay còn lại vào trong túi lấy ra hai thanh socola. Socola này là hôm nay một bạn nhỏ ở nhà trẻ sinh nhật đưa cho cô bé, cô nhóc không nỡ ăn giữ lại đưa cho Bồ Thần. “Chị ơi, cho chị ăn này. Cảm ơn chị đã tặng gấu nhỏ cho em.” Bồ Thần mỉm cười, bắn tim cho cô bé. Cô nhóc vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy anh trai lớn ngồi dựa vào tường cứ nhìn chằm chằm vào gấu nhỏ đồ chơi trong lòng cô bé, cô bé ôm chặt vào trong ngực. Tần Dữ nhận ra hai con gấu nhỏ kia, lúc ấy anh gắp hai con, màu sắc khác nhau, quần áo trên người cũng khác nhau, hợp thành một đôi, kết quả sang tay đến người bạn nhỏ này. Cô nhóc cho là Tần Dữ muốn cướp đồ chơi của mình, sợ tới mức co cẳng chạy mất. Lục Bách Thanh ở trong tiệm ngồi một lát, uống xong ly trà rồi thầy dẫn Tần Dữ chào tạm biệt. Từ trong tiệm ra thầy hỏi Tần Dữ tối nay muốn ăn gì, thầy mời khách. Tần Dữ “Cháu không đói.” Không có khẩu vị ăn gì. Anh vất vả gắp gấu nhỏ, cô không quý trọng chút nào, nói tặng người khác là tặng luôn được. Nếu là Bành Tĩnh Dương tặng cô, cô chắc chắn sẽ xem như bảo bối chăng. Lục Bách Thanh nhìn anh “Thật sự không đói bụng?” “Vâng.” Tần Dữ không tính ăn gì, trở về nhà chơi game. Lục Bách Thanh nhìn thằng cháu mình không giống như nói đùa, bèn tin là thật. Còn chưa đi đến đầu ngõ, Tần Dữ nhận được tin nhắn của Bồ Thần, cô giải thích [Hai con gấu nhỏ tặng cho em gái sát vách là tự tớ gặp được, thú bông cậu tặng tớ ở trong nhà.] Lực chú ý của Tần Dữ ngày hôm đó đều đặt vào chuyện tâm tình cô tốt hay không, không chú ý hai con thú bông trong lòng cô cũng là hai con gấu nhỏ, hóa ra là hiểu lầm cô. Anh trả lời thế này [Không sao, cô bé đó nhỏ như vậy, cho dù là đồ chơi tớ tặng cậu, cậu cũng có thể tặng cho em ấy.] Anh ngẩng đầu nói với Lục Bách Thanh nói “Thầy Lục, em lại đói bụng rồi, em mời thầy nhé.” Lục Bách Thanh dừng lại, cau mày nhìn anh, “Đứa nhỏ như cháu làm sao thế, lúc thì nói không đói lúc lại nói đói rồi.” Tần Dữ “Chú coi như cháu có tật xấu đi.” - Ngày hôm sau, là ngày quay lại trường. Không cần vào tiết tự học sáng sớm, 8 giờ đến trường là được. Bồ Thần đã sớm biết điểm của mình, lúc này an tâm ngồi tại chỗ đọc sách chủ nhiệm Tôn cho cô mượn, cô đã đọc xong hai quyển rồi, đây là quyển thứ ba. Tần Dữ vẫn là người đến cuối cùng trong lớp, Lục Bách Thanh bước vào lớp từ cửa trước, thầy bước vào từ cửa sau ngay lúc chuông vào học reo lên. Phòng học yên tĩnh lại, Lục Bách Thanh đơn giản phân tích tình hình thi cuối kỳ, điểm trung bình mỗi môn lớp bọn học kỳ này đều tiến bộ, nhất là tiếng Anh, ngoại trừ hai lớp chọn, điểm trung bình lớp bọn họ ở hạng ba, số người ở mức điểm cao nhiều hơn lớp khác không ít. “Điểm số thầy sẽ không thông báo, các em tự đi xem đi.” Trong tay Lục Bách Thanh cầm bảng điểm, trên đó là điểm từng môn, tổng điểm, xếp hạng trong lớp và xếp hạng trong khối của từng người trong lớp, thầy photo thành bốn bản, mỗi dãy một bản. “Nhớ ghi lại điểm của mình rồi truyền xuống dưới.” Thầy phát bảng điểm cho dãy đầu tiên. Sau khi Bồ Thần cầm được bảng điểm, dùng di động gõ xong, sau đó đưa cho Tần Dữ. Cô xem xong thành tích của mình, bắt đầu tìm Tần Dữ thi được bao nhiêu điểm, cô vẫn luôn nhớ rõ màn cá cược của mình với Tần Dữ, nếu như Toán Lý Hóa và tiếng Anh của anh thi được 80 điểm, cô phải làm bài tập nghỉ đông cho anh. Tên của Tần Dữ rất dễ tìm, hạng một từ dưới lên của lớp, xếp hạng của khối đều ở hơn 1000. Có anh rồi, Triệu Thù không cần lo lắng thành tích của mình hạng chót nữa. Bồ Thần nhìn điểm số các môn của Tần Dữ, cả người thấy không ổn lắm, sao anh có thể làm được điều này vậy, điểm bốn môn Toán Lý Hóa và tiếng Anh không hơn không kém tất cả đều thi được tròn 80 điểm? Cô lặng lẽ quay đầu nhìn anh. Tần Dữ hỏi “Sao vậy?” Còn không đợi Bồ Thần gõ chữ, Lục Bách Thanh đã gọi Tần Dữ ra ngoài. Lục Bách Thanh đi thẳng vào vấn đề “Chú đã nhìn bài thi của cháu rồi, bốn môn kia, 80 điểm phần đầu không sai một câu nào, phần sau thì không làm đúng câu nào.” Có lẽ là anh sợ được điểm, từ đơn tiếng Anh mười từ thì sai chín, ngữ pháp không đúng chỗ nào, viết kiểu ông nói gà bà đáp vịt, rất lộn xộn. Điều Lục Bách Thanh tức giận là “Nếu đã nghiêm túc làm bài, cũng tính ra được câu trả lời chính xác rồi, vì sao không chọn đáp án đúng, hết lần này đến lần khác đều chọn sai?” Tần Dữ ghé vào lan can, chỉ im lặng. Lục Bách Thanh bình tĩnh chốc lát, phát hiện bản thân đã nóng vội, lần thì cuối kỳ này, Tần Dữ không điền câu trả lời chính xác trên bàn thi nhưng nghiêm túc làm câu hỏi trên giấy nháp một lần. Đây đã là dấu hiệu tốt. Chỉ có điều Tần Dữ vẫn đang phân cao thấp với bản thân, cảm thấy không có gì có ý nghĩa. “Chú tìm người đi hỏi thăm, con gái Trần Trí Luân đã gặp bác sĩ tâm lý, Trần Trí Luân có thể đã hoàn toàn tỉnh ngộ, nửa ngày ở công ty nửa ngày ở nhà bên cạnh con gái.” “Tần Dữ, đây là gút mắc tình cảm giữa người lớn, không phải lỗi của cháu, cũng không phải lỗi của cô bé kia, hai người đừng dại dột nữa, đừng lấy sinh mệnh của mình, lấy tương lai của mình ra trừng phạt bản thân.” Qua một hồi lâu, Tần Dữ nói “Không phải trừng phạt bản thân.” Lục Bách Thanh xin lỗi “Là chú dùng từ không thỏa đáng. Hai đứa trẻ mấy đứa tìm nhầm cách giải tỏa rồi. Nhưng cảm xúc chất chứa nhiều năm như vậy, có thể phát tiết ra như vậy cũng là chuyện tốt.” Tần Dữ bỗng nhiên cảm khái “Có thể coi như cháu đã nhìn thấy rõ, chỉ có lúc cháu nằm ở phòng cấp cứu sống chết không rõ, bố mẹ cháu mới có thể hoàn toàn buông bỏ công việc, vứt tình cảm sang một bên, không để tâm đến bất kỳ điều gì, chỉ một mực lo lắng trông coi cháu ở trong bệnh viện.” Sự lo lắng khổ sở của bọn họ lúc ấy chắc hẳn không phải là giả. Nhưng chờ sau khi anh phẫu thuật xong tỉnh lại, không còn nguy hiểm đến tính mạng, bọn họ chỉ ở bệnh viện chăm anh nửa ngày, sau đó nên làm gì vẫn làm cái đó, trong một tháng đến bệnh viện ba lần. Đây chính là bố mẹ anh. Lục Bách Thanh hỏi “Cháu nghĩ thông suốt rồi?” Tần Dữ “Vâng” một tiếng, cũng là mấy ngày nay mới hoàn toàn nghĩ thông suốt. Cho dù mẹ còn muốn kết hôn với Trần Trí Luân, cũng không có một chút liên quan nào đến anh. Về phần bố, nếu như ông ấy muốn kết hôn lần bốn, đó là tự do của ông ấy. Giống như lời bố anh từng nói, một là ông ấy không phạm pháp, hai là không phạm phải ranh giới cuối cùng của đạo đức, độc thân còn không thể yêu đương kết hôn sao. Lục Bách Thanh không lên tiếng, không biết phải nói gì. “Thầy Lục.” Tần Dữ nghiêng đầu nhìn Lục Bách Thanh, “Cháu quyết định nể mặt mũi của chú, học kỳ sau bắt đầu làm người một lần nữa, học tập nghiêm túc, gắng sức làm học bá.” Lục Bách Thanh không nhịn được bật cười “Được cháu coi trọng rồi.” Thầy thuận miệng nói một câu “Trước kia không phải cháu không quan tâm cái gì mà học sinh bá hay không sao.” Tần Dữ không nhiều lời. Trước kia anh quả thực không quan tâm. Nhưng hiện tại, anh muốn vì Bồ Thần làm một học bá, như vậy cô có thể hỏi bài anh bất cứ lúc nào.
Chương 1 Ngày quen biết anh. Trans Umeshu. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn quen biết Tần Dữ là một ngày rất bình thường nhưng cũng là một ngày có thể nhớ cả một đời. Từ nhà ăn đi ra, nghênh đón một trận gió lạnh thấu xương cuốn theo tuyết trắng quét thẳng đến mặt, Bồ Thần không khỏi rùng mình một cái. Sau lưng có tốp ba tốp năm bạn học ăn cơm trưa xong ào ra ngoài, cô dịch sang bên cạnh. Sân trường một mảnh trắng xóa. Trước cửa nhà ăn, cây cổ thụ bị tuyết lớn cả đêm đè gãy một cành cây, nhánh cây ấy lung lay như sắp lìa cành. Dự báo thời tiết nói nhiệt độ thấp nhất hôm nay là -8 độ, buổi sáng lúc ra ngoài bố đã chèn thêm lót giày vào trong đôi giày đi tuyết của cô. “Bành Tĩnh Dương, con mợ nó cậu thật thất đức!” Sau đó là một đám nam sinh điên cuồng cười to. Bồ Thần xoay mặt nhìn chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé. Bốn năm nam sinh đang ném tuyết, nam sinh mắng người ban nãy bị Bành Tĩnh Dương ném một quả cầu tuyết vào trong miệng, nam sinh vừa “phụt” một tiếng vừa lau miệng. Bồ Thần biết bọn họ, là mấy nam sinh lớp 1. Lớp 10 có tổng cộng 28 lớp, lớp 1 và lớp 2 là lớp chọn, học bá đều ở hai lớp này. Bồ Thần dời mắt, kéo khóa đồng phục lên cao nhất, bước chân ổn định đi xuống bậc thang trơn trượt, đi vào trong lớp tuyết thật dày. Cô chọn cho mình con đường không ai đi qua, dưới chân vang lên tiếng “loẹt xoẹt” thanh thúy. Người khác đều tạo nhóm cùng đến nhà ăn, cô đã quen cô độc một mình, đi học, ăn cơm đều chỉ có một mình cô. Trong lớp tuyết cô đi qua để lại hai chuỗi dấu chân nhấp nhô không đều. Từ nhà ăn trở lại khu phòng học có đủ kiểu tiếng cười vang lên không dứt bên tai. Vừa mới kết thúc kỳ thi tháng, trận tuyết lớn này trở thành thần khí giải tỏa áp lực cho bọn họ. “Bụp”, trước mắt Bồ Thần tối sầm, trên trán ướt lạnh, không biết bị quả cầu tuyết của ai ném trúng. “Xin lỗi cậu nhiều.” Bồ Thẩn ngẩng đầu, nam sinh cao lớn chạy đến trước mắt là Bành Tĩnh Dương. “Cậu có sao không?” Bành Tĩnh Dưỡng lại hỏi, cậu ấy nhận ra Bồ Thần. Quả cầu tuyết này vốn là bạn học ném cậu ấy, cậu ấy tránh được, kết quả chuẩn xác ném trúng trán Bồ Thần. Bồ Thần lắc đầu, cô lấy ống tay áo phủi phủi trán, một tay khác lấy di động từ trong túi ra gõ chữ [Tớ không sao.] Bành Tĩnh Dương lại nhận lỗi lần nữa, sau đó qua tìm bạn học của mình. “Người cậu ném trúng là Bồ Thần lớp 10.” “À à, hóa ra là cậu ấy sao.” Tiếng của mấy người này càng lúc càng nhỏ. Bởi vì tình trạng sức khỏe cô đặc biệt nên ở trường học, không ai không biết tên cô, ngay cả cậu hotboy Bành Tĩnh Dương này cũng biết cô là ai. Trở lại phòng học, Bồ Thần còn chưa ngồi ấm chỗ, ngoài cửa có người gọi cô “Bồ Thần, thầy Lục gọi cậu lên văn phòng.” Bồ Thần nghe tiếng nhìn qua, là nữ sinh lớp bên cạnh. Cô gật đầu, tỏ vẻ đã biết. Thầy Lục là chủ nhiệm lớp bọn cô, dạy tiếng Anh. Thành tích của cô bình thường, chỉ có môn tiếng Anh là miễn cưỡng tạm được, đảm nhiệm chức cán sự môn tiếng Anh. Mỗi lần Bồ Thần đến phòng làm việc luôn gõ cửa trước, sợ mình đột ngột xuất hiện lại không có cách nào nói chuyện được sẽ dọa đến thầy Lục. “Cốc cốc”, cô gõ nhẹ hai cái. Lục Bách Thanh ngẩng đầu lên khỏi đống bài thi, nhiệt độ trong văn phòng khá cao nên thầy chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng, ống tay áo được xắn lên mấy nấc. “Thầy Lục.” Bồ Thần dùng khẩu hình miệng không tiếng động chào hỏi. Khẩu hình đơn giản, Lục Bách Thanh nhìn hiểu cô nói gì, ngày thường người gọi cô đến nhiều nhất chính là thầy Lục, thỉnh thoảng cũng sẽ nói cảm ơn thầy. “Lại đây xem thử bài kiểm tra tháng lần này của em được bao nhiêu.” Nói rồi Lục Bách Thanh tìm bài thi đưa cho cô. Ba chữ số đỏ chót, 118. Bồ Thần lật bài thi xem qua một lượt, nhìn xem sai chỗ nào. “Cũng không tệ lắm. Thi cuối kỳ cố gắng hơn 125 điểm.” Lục Bách Thanh rút lại bài thi từ trong tay cô, thuận tay cầm một cây bút lên, khoanh tròn mấy câu cô không nên làm sai. Bồ Thần nhìn câu sai, những kiến thức này thầy Lục đã từng nhấn mạnh ở trên lớp. Di động Lục Bách Thanh đặt trên bàn vang lên, thầy liếc nhìn, thấy là dãy số của chủ nhiệm Tôn thì cầm lên nghe. Nội dung trò chuyện ngắn gọn, Lục Bách Thanh chỉ nói một câu “Được, tôi đi qua liền.” Cúp điện thoại, thầy nói, “Có một bạn học sinh mới chuyển đến.” Câu này là nói với Bồ Thần. Bồ Thần gật đầu, không biết học sinh chuyển đến là nam sinh hay nữ sinh. “Tiết Thể dục buổi chiều bị hủy, đổi thành tiết chữa bài thi môn tiếng Anh.” Lục Bách Thanh đứng dậy, thuận tay xếp chồng bài thi tháng đưa cho cô. Bồ Thần ôm bài thi rời đi, ở trên hành lang gặp được cán sự môn tiếng Anh của lớp bên cạnh, hai người cùng nhau về phòng học. Cán sự môn tiếng Anh kia si mê giá trị nhan sắc của Lục Bách Thanh, cảm thán “Nếu thầy Lục dạy tiếng Anh lớp chúng tớ, chắc chắn mỗi lần thi tớ sẽ được 140 điểm trở lên.” Bồ Thần cười yếu ớt. Lớp 10-10 của bọn họ nổi tiếng toàn trường, không chỉ có cô không thể nói chuyện, còn bởi vì giáo viên chủ nhiệm lớp bọn họ Lục Bách Thanh. Vừa mới khai giảng, những tin đồn liên quan đến Lục Bách Thanh có không dưới chục phiên bản, nghe nói gia thế của thầy cao đến mức khó mà trèo lên, thầy còn có bối cảnh học Ivy League, nghe nói chuyện tình yêu lận đận, bị gia đình chia rẽ uyên ương, dưới sự tức giận đã đến Tô thành dạy học. Dù sao thì càng lan truyền càng thái quá, cuối cùng truyền ra Lục Bách Thanh là nam chính chuẩn ngôn tình. Chẳng qua là điều duy nhất có thể chắc chắn chính là Lục Bách Thanh là người Bắc Kinh. Rất nhanh, đã đến cửa lớp học. Sự si mê của cán sự lớp kia hạ màn. Bồ Thần đi lên bục giảng, viết trên bảng đen thông báo với mọi người, tiết Thể dục buổi chiều sẽ đổi thành tiết tiếng Anh, chữa bài thi tháng, cô còn chưa viết xong mấy chữ cuối cùng, bên dưới đã vang lên tiếng kêu rên. Với thời tiết thế này tiết Thể dục chắc chắn không cách nào lên lớp nổi, lúc đầu còn trông mong được tự học xem sách học thêm, nói không chừng còn có thể nắm lấy cơ hội ngủ một giấc, bây giờ hoàn toàn lỡ mất. Bồ Thần phát từng bài thi xuống, điểm cao nhất là 142. Trong tay cô còn hai bài thi cuối cùng chưa phát xong, đã bị nhấn chìm trong tiếng kinh ngạc. “Lớp nào thế? Đẹp trai thế cơ!” “Chắc chắn không phải là học sinh trường chúng ta, tớ chưa từng gặp.” “Có phải là học sinh chuyển trường không?” “Hy vọng là vậy, hy vọng là vậy!” Xung quanh thảo luận sôi nổi, trong giọng nói không khống chế được sự hưng phấn. Bồ Thần xoay người, nhìn thấy một nam sinh đứng bên cạnh thầy Lục, xem ra anh chính là học sinh chuyển trường mới đến mà thầy Lục nói. Nhìn qua học sinh mới đến ít nhất cũng cao đến 1m83, có lẽ còn cao hơn một chút, anh mặc đồng phục mùa đông mới tinh, khóa áo mở rộng, cảm giác bộ đồng phục bọn họ vẫn luôn phàn nàn được anh mặc lên chẳng giống nhau chút nào. Đáy mắt đen láy của nam sinh lộ ra vẻ hờ hững, tựa như có chút không hề có chút quan tâm và tò mò nào đối với lớp học mới. “Kiểu tóc của bạn học mới không tồi nha, vừa mắt hơn của Bành Tĩnh Dương nhiều, tớ thích ngắm kiểu nam sinh sạch sẽ nhẹ nhàng như thế này, đã con mắt.” Nữ sinh ngồi ở hàng cuối cùng bình luận. Nam sinh ngồi cùng bàn với cô ấy, nói tiếp “Trước khi đến không chừng cậu ấy đã đi đến tiệm cắt tóc gội đầu cắt tỉa sấy khô một lượt.” Xung quanh vang lên tiếng cười. Nữ sinh nói “Em gái nhà cậu, cậu có độc à.” Cô ấy dễ dàng như trở bàn tay cho nam sinh một cú hehot. Bồ Thần đưa hai bài thi tiếng Anh cuối cùng trong tay cho bạn nữ và bạn cùng bàn của cô ấy, trong lớp chỉ có duy nhất hai người này không đạt chuẩn. Lục Bách Thanh đứng trên bục giảng gõ gõ bảng đen, để bọn họ yên tĩnh lại. Bồ Thần trở về vị trí của mình, bàn học của cô gần sát bục giảng, là chỗ ngồi đặc biệt nhất trong lớp học, thuận tiện cho giáo viên trên lớp đưa ra câu hỏi cho cô, cô dùng di động gõ chữ cho giáo viên xem. Sau mấy năm luyện tập, tốc độ gõ chữ của cô không chậm hơn nói chuyện là bao. Bồ Thần nhẹ nhàng kéo ghế ra ngồi xuống, Tần Dữ đã đứng trước bàn của cô, vạt áo đồng phục của anh cọ trên chồng sách vở thật dày của cô. Một nữ sinh đơn độc ngồi cạnh bục giảng, Tần Dữ cũng nhìn Bồ Thần nhiều hơn một chút. Sau đó là bạn học mới tự giới thiệu. Bồ Thần cách Tần Dữ quá gần, muốn nhìn anh nhất định phải ngửa mặt lên, động tác quá rõ ràng, cô dứt khoát nhìn vào bài thi tiếng Anh vừa phát xuống. Nam sinh mới chuyển đến đang giới thiệu về bản thân, giọng anh rất giống khí chất, lành lạnh êm tai. Hóa ra anh tên là Tần Dữ. Hàng thứ hai từ dưới đến lên sát cửa sau còn có chỗ trống, Tần Dữ tạm thời ngồi ở đó. Không ít người bởi vì giá trị nhan sắc cao của bạn học mới mà phân tâm, sau khi hết tiết tụ tập tám chuyện. “Tớ nghe bạn cùng bàn của Tần Dữ nói, cậu ấy chuyển tới từ Bắc Kinh.” “Sao cậu ấy không ở trên Bắc Kinh? Nghĩ quẩn thế nào mà lại chuyển đến tỉnh chúng ta thi đại học vậy?” “Nói không chừng cậu ấy không có hộ khẩu ở Bắc Kinh, chỉ có thể quay lại đây học cấp ba.” “Mấy cậu quản nhiều như vậy làm gì, có trai đẹp ngắm là được. Tớ tuyên bố, từ hôm nay trở đi, sau này ở nơi này của tớ Tần Dữ sẽ thay thế vị trí của Bành Tĩnh Dương, trở thành hotboy tân nhiệm.” Xét về giá trị nhan sắc, Tần Dữ thắng một bậc, có điều hotboy Bành Tĩnh Dương chính là học bá đấy. Bành Dĩnh Dương thi đấu môn Toán giành giải Nhất toàn quốc đấy, môn Hóa thì ẵm được giải Nhì toàn quốc, ngoài thi đấu ra, học tập trên lớp của người ta chưa bao giờ tụt dốc, mỗi kỳ thi tháng thành tích đều ổn định nằm trong top 3 của khối, có những hào quang thế này, Tần Dữ chỉ dựa vào khuôn mặt rất khó có sức thuyết phục. Các bạn nữ trong lớp đều đang tám chuyện thảo luận về Tần Dữ, ở trong phòng trà nước Bồ Thần còn nghe được mấy câu, là nữ sinh lớp cô khoe khoang với nữ sinh lớp khác “Sau này lớp chúng tớ cũng có hotboy rồi, không cần mỏi mắt trông mong đến lớp 1 nhìn Bành Tĩnh Dương nữa.” “Không phải chứ? Còn đẹp trai hơn của Bành Tĩnh Dương?” “Dù sao tớ cảm thấy Tần Dữ đẹp trai hơn Bành Tĩnh Dương nhiều.” “Chao ôi, vậy học tập thì sao?” “Học ấy à…” Âm thanh vốn khoe khoang đột nhiên không còn tự tin. Bởi vì trong tiết học Tần Dữ vẫn luôn ngủ, nhìn dáng vẻ này thành tích chắc cũng không đâu vào đâu. Bồ Thần không biết Tần Dữ đi học là trạng thái gì, cô ngồi cạnh bục giảng chưa từng nhìn về phía sau. Nếu như cô không phải làm cán sự môn tiếng Anh, nói không chừng còn không quen mặt được hết bạn học trong lớp. - Tiết thứ hai buổi chiều là tiết tiếng Anh, trong giờ học Lục Bách Thanh không chỉ một lần nhìn về phía Tần Dữ, nhưng mà cả tiết Tần Dữ chỉ gục xuống bàn đầu cũng không ngẩng lên. Sau khi hết tiết, Lục Bách Thanh chỉ dành thời gian giảng một đề làm sai cho một bạn học sinh thôi, ngẩng đầu lên lần nữa, vị trí thứ hai từ dưới lên cửa sau đã trống không. Bên ngoài hành lang cũng không nhìn thấy bóng lưng Tần Dữ. “Bồ Thần, đi cùng thầy lên văn phòng, cầm đề của Tần Dữ cho em ấy.” Bồ Thần gật đầu, đi theo phía sau Lục Bách Thanh đến văn phòng. Lục Bách Thanh lấy một phần tất cả bài kiểm tra trong khoảng thời gian này cho Tần Dữ, tổng cộng có 8 bài. Thầy dặn dò Bồ Thần “Bảo Tần Dữ muộn nhất là trước giờ tan học thứ sáu, làm xong toàn bộ nộp lên cho thầy.” Bồ Thần “...” Hôm nay đã là thứ tư rồi. Tần Dữ có kịp làm xong nhiều đề như vậy không? Bồ Thần cầm xấp đề trở lại phòng học, Tần Dữ không ở chỗ ngồi. Bồ Thần xé một tờ giấy note, viết yêu cầu của Lục Bách Thanh lên [Thầy Lục bảo cậu muộn nhất là trước giờ tan học thứ sáu làm xong toàn bộ nộp lên.] Cô đặt ở giấy note và đề trên bàn Tần Dữ, lại bảo bạn cùng bàn Tần Dữ giúp đỡ nhắc nhở anh một chút. Cách giờ học còn 5 phút, Bồ Thần cầm ly nước đi rót nước, chờ đến khi trở lại phòng học, tờ giấy ban nãy cô viết cho Tần Dữ dán ở trên mặt bàn cô. Trên đó thêm mấy dòng chữ rồng bay phượng múa [Làm phiền cán sự môn cho tớ toàn bộ câu trả lời chính xác của các đề tiếng Anh. Cảm ơn. - Tần Dữ] Tác giả có lời muốn nói Mở hố hai chương. Là một câu chuyện nhỏ hệ chữa trị ấm áp, truyện không dài, hơn 20 vạn chữ. Vẫn giống như trước kia, mỗi tối đúng 8 giờ thêm chương mới.
Chương 52 Trans [ Tửu Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn hôm sau, Bồ Thần chịu đựng cơn đau nhức cả người, rời giường. Ngày hôm nay không thể nào nghỉ ngơi được, trước mắt có rất nhiều việc phải làm. Trước kỳ nghỉ quốc khánh ngày 1 tháng 10, Tần Minh Nghệ đã cho cô rất nhiều ngày nghỉ rồi, cô có chút áy náy. Cô vốn tưởng tối nay Tần Dữ mua vé trở về Bắc Kinh, nhưng không ngờ sáng thứ hai anh lại đến chi nhánh ở Thượng Hải, đi công tác ngắn ngày ở đó. “Em sẽ tranh thủ buổi tối trở về sớm với anh.” Cô vừa thay quần áo, vừa tranh thủ gõ chữ nói chuyện với Tần Dữ. Tần Dữ cũng đang thay quần áo trong phòng đựng áo quần. Bây giờ là 6 giờ 30 phút, cô muốn anh ngủ thêm một chút, nhưng anh nhất định muốn đưa cô đi làm. Tần Dữ cài cúc áo, nói "Không cần gấp. Em xong việc lúc nào thì trở về lúc đó. Anh có việc phải làm. Ban ngày đưa ông ngoại bà ngoại đi shopping ở khu Tô Thành, buổi chiều đưa bọn họ đến tìm ông Lục chơi nữa." Bồ Thần gửi cho anh một bản hướng dẫn du lịch "Hãy xem những nơi nào mà anh chưa đến, đúng lúc đưa ông bà ngoại đi chơi luôn." Tần Dữ nhìn kỹ mấy trang hướng dẫn, có rất nhiều chỗ anh thấy xa lạ. Mấy năm nay ở Tô Thành, anh chỉ quen thuộc những nơi gần trường học và thư viện, những con đường mà anh đã đi cùng bé Thần hàng trăm lần. Hôm nay trời có chút lạnh, Bồ Thần mặc một chiếc áo sơ mi tay dài màu trắng, phối với quần lưng cao màu đen. Cô lấy trong tủ quần áo ra một chiếc áo cardigan màu chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé. Tối hôm qua ầm ĩ với Tần Dữ đến tận khuya, sáng sớm cũng không có thời gian để phối quần áo. Ba màu đen xám trắng phối hợp với nhau luôn luôn không có sự sai lầm gì. Trong nhà không có gì ăn nên Tần Dữ đưa cô ra quán ăn sáng bên ngoài để ăn sáng. Bồ Thần vừa cười vừa ăn, ăn vài miếng thì buông đũa. Tần Dữ hỏi cô "Làm sao vậy?" Bồ Thần [Đau lưỡi.] Bị anh mút khi hôn sâu, nhai đồ ăn có chút vất vả. Tần Dữ cười "Sau này anh sẽ chú ý." Bồ Thần chỉ uống một cốc sữa đậu nành ngọt. Lúc hút ống hút thì cẩn thận rồi lại không cẩn thận. Đầu lưỡi đau, mặt dưới lưỡi cũng đau. Đau khắp mọi nơi. Hôm nay cô mặc áo sơ mi cũng bởi vì do Tần Dữ không cẩn thận để lại mấy vết dâu tây lên cổ cô, màu sắc tím sẫm, chỉ có thể mặc áo có cổ để che giấu. Cũng may bây giờ là đầu thu, nếu như là mùa hè, cô không biết phải mặc quần áo gì mới được. Tần Dữ lái xe đưa cô đi, dừng xe ở bãi đậu xe dưới lầu của công ty luật, anh đưa chìa khóa xe cho cô, để cô có việc gì thì thuận tiện lấy xe mà dùng. Bồ Thần lại ném chìa khóa xe về lại cho anh "Anh lái xe về đi. Nếu em muốn ra ngoài thì bắt taxi cũng được. Đây là khu trung tâm, đón xe taxi rất tiện." Tần Dữ "Sao em lại còn khách sáo với anh vậy. Anh về nhà lái xe của anh." Hai người bởi vì chuyện xe ai người đó dùng, cho nên giằng co một lúc lâu. "Cục cưng, em lại không nghe lời." Tần Dữ nhét chìa khóa xe vào túi xách của cô, hôn lên trán cô một cái "Tối nay gặp." Bồ Thần đi đến văn phòng, rót một cốc nước ấm, uống nửa cốc mới tĩnh tâm lại được, hơn mười phút sau thì vùi đầu vào công việc. Cô vừa bận rộn công việc một cái thì quên nhắn tin cho Tần Dữ, cũng không lo lắng xem anh đi chơi với ông bà ngoại như thế nào. Trong lúc này, cô đi ra ngoài một chuyến, giải quyết một vụ án tranh chấp nhãn hiệu của một công ty khách hàng. Lúc quay lại công ty luật thì đã năm giờ ba mươi chiều. Đồng nghiệp Kiều Tĩnh thấy cô trở về, đặt hồ sơ vụ án xuống, đi đến trước bàn làm việc của cô. Bồ Thần vừa rót một tách cà phê, còn chưa uống được hai ngụm, cô đã hỏi Kiều Tĩnh "Có chuyện gì sao?" Kiều Tĩnh rất ít khi bát quái. Nhưng mà ngày hôm nay cô ấy thực sự quá tò mò, nhỏ giọng hỏi "Haizz, Thần Thần, par Tần có một người con trai nhỉ?" Bồ Thần "..." Cô không hiểu gì nhưng vẫn gật gật đầu. Kiều Tĩnh "Tớ đã nhìn thấy bạn trai của cậu." Cô ấy lắc lắc cánh tay của Bồ Thần "Bạn trai của cậu sao có thể đẹp trai như vậy? Anh ấy vừa đến, tất cả các cô gái nhỏ trong văn phòng đều không có tâm tư để làm việc, đều toàn ngồi khen anh ấy đẹp trai." Bồ Thần ngạc nhiên "Anh ấy đến công ty luật?" Kiều Tĩnh "Đúng vậy, anh ấy gọi par Tần là mẹ, không phải bạn trai của cậu thì là ai. Trước đó chúng tớ còn rất đồng cảm với cậu, thầm nghĩ con trai của par Tần rất xuất sắc, vậy cũng không thể làm con dâu của par Tần được. Làm việc dưới trướng của mẹ chồng như vậy, sống cũng không được mấy năm." Buổi chiều, mấy cô gái nhỏ trong nhóm tự vả mặt mình, nói nếu bọn họ có một người bạn trai giống như Tần Dữ vậy, bọn họ cũng hận không thể mỗi ngày bán mạng cho par Tần, tuyệt không oán hận nửa câu. Bồ Thần sau đó hỏi Tần Dữ mới biết được, buổi trưa anh đặc biệt đến công ty luật tìm cô đi ăn trưa. Ai biết cô đi đến chỗ khách hàng nào đó, đuổi theo không kịp, anh cũng không gửi tin nhắn nào cho cô. Sáu giờ rưỡi, hoàng hôn giao hòa. Bồ Thần còn đang vùi đầu xem tài liệu, thì có tiếng giày cao gót từ xa đến gần. Cô ngẩng đầu lên, là Tần Minh Nghệ đến tìm cô. Tần Minh Nghệ tay cầm xách túi, tay còn lại khoác áo gió trên khuỷu tay, nhìn bộ dạng là muốn đi ra ngoài. "Tối nay đừng tăng ca, về nhà sớm một chút." Bồ Thần chỉ vào chồng tài liệu trên bàn "Xem xong cháu sẽ về." Tần Minh Nghệ "Ngày hôm nay cô cũng tan ca sớm." Dừng lại một chút. Bà nhìn Bồ Thần, nói "Buổi tối về nhà ăn cơm, ông bà ngoại đều ở đó." Bồ Thần ngơ ngác nhìn Tần Minh Nghệ, trong chốc lát quên phải trả lời. Vài giây sau, cô vội vàng viết chữ "Vâng." "Luật sư Tần, cô cứ về trước đi. Cháu thu dọn sắp xếp đã rồi mới đi." Tần Minh Nghệ biết Bồ Thần không có chuẩn bị gì, nói bà đi trước là để cho cô có thời gian mua quà "Không cần mua đồ, cũng không phải lần gặp mặt đầu tiên, không cần khách khí. Cô chờ cháu cùng đi." Bà đứng cạnh cửa đợi Bồ Thần. Nói đến nước này, Bồ Thần không thể khước từ thêm nữa. Cô dùng tốc độ nhanh nhất có thể dọn dẹp bàn, đi đến móc quần áo lấy áo cardigan mặc vào. Lúc mặc rất vội vàng, tóc vướng vào trong cổ áo chưa kịp lấy ra. Tần Minh Nghệ bước tới hai bước giúp cô sửa sang mái tóc dài, nói "Đừng lo lắng, bà ngoại và Tần Dữ còn đang nấu cơm. Cô đợi cháu ở dưới lầu." Bồ Thần còn chưa hoàn hồn trước hành động vừa tỉ mỉ vừa ân cần của Tần Minh Nghệ lúc nãy, vẫn nhìn theo bóng lưng Tần Minh Nghệ đi xa. Đường đi đến nhà Tần Minh Nghệ chính là con đường đi về nhà riêng của cô. Mỗi ngày cô đều đi qua đó hai chuyến. Chiều tối ngày hôm nay, chưa bao giờ có mong đợi và xúc động như lần này. Lần đầu tiên đi làm khách, cô không thể đi tay không được. Nhưng chuẩn bị quà cáp khác đã không kịp rồi. Cô mua một bó hoa mà Tần Minh Nghệ thích ở cửa tiệm bán hoa gần trường học. Tần Minh Nghệ đứng dưới bãi đậu xe chờ cô đi lên. Cô mua hoa hơn mười phút, Tần Minh Nghệ đợi cô hơn mười phút. "Cháu, đứa nhỏ này, không phải đã nói không cần khách khí rồi sao." Bồ Thần cười, không nói gì. Cô tưởng Tần Dữ biết cô tới, nhưng khi cửa vừa mở ra, Tần Dữ sững sờ một chút. Tần Minh Nghệ đã thay xong giày, đi vào, bà nói với mẹ "Mẹ, Thần Thần cũng đến rồi. Mẹ có thể làm thêm hai món ăn nữa." Ở chỗ huyền quan*, Tần Dữ ôm Bồ Thần "Còn nhớ anh đã nói gì với em không, tình yêu và tình thân chưa bao giờ là câu hỏi lựa chọn từ một phía." *Huyền quan Nơi ngăn cách cửa chính và phòng khách, có ý nghĩa như một tấm rèm, một bức bình phong cho phòng khách Bồ Thần gật đầu thật mạnh, cô nhớ rõ. Anh nói bọn họ sẽ làm được nhiều điều hơn nữa trong tương lai. Và bây giờ, bọn họ có nhiều hơn những gì bọn họ nghĩ. - Kể từ khi ăn bữa cơm tối ở nhà Tần Dữ, Bồ Thần rõ ràng cảm nhận được thái độ của Tần Minh Nghệ đối với cô đã thay đổi rất nhiều. Đương nhiên trong công việc bà vẫn nghiêm khắc như vậy. Tháng 12, Tần Minh Nghệ hẹn cô đi mua sắm một lần. Khi đến trung tâm thương mại, Tần Minh Nghệ nói mua cho Tần Dữ một ít áo quần mùa đông. Lúc chọn kiểu dáng, Tần Minh Nghệ hỏi ý kiến của cô "Cháu nghĩ cái này như thế nào? Có tổng cộng ba màu, cháu chọn một màu đi." Ngày đó bọn họ thu hoạch được rất nhiều thứ, mua cho Tần Dữ tổng cộng năm món đồ. Bận bận rộn rộn, cũng đã đến cuối tháng Giêng. Trác Huyên gửi tin nhắn cho cô, nói sau này sẽ gần cô hơn. Bồ Thần theo trực giác cảm thấy rất có thể Trác Huyên sẽ đến Thượng Hải công tác. Cô còn kích động hơn cả Trác Huyên [Xác định là đến Thượng Hải hả? Không được nói dối, không được đổi ý!] Trác Huyên [Tớ chưa bao giờ lừa trước tớ đã nộp đơn vào một công ty luật, ngày hôm qua tớ đã qua được vòng phỏng vấn, năm sau đi làm. Tất cả đều bắt đầu lại từ đầu. Tớ đang tìm phòng ở. Tiền thuê nhà ở Thượng Hải thật là đắt, chỉ có thể tìm phòng xa một chút. Sau này có ngày nghỉ, tớ sẽ đến Tô Thành tìm cậu chơi.] Bồ Thần không hỏi cô ấy và Trần Viễn Dương hiện tại như thế nào rồi. Có lẽ bây giờ không còn ở bên nhau nữa, nhưng Trác Huyên có thể đi đến bước này, không cần nghĩ cũng là bởi vì Trần Viễn Dương. Đi đến bước này, cô ấy đã dùng thời gian bảy năm để đấu tranh với chính bản thân mình. Bất tri bất giác đã đến giao thừa, khắp các phố lớn ngõ nhỏ của Tô Thành đều lộ ra mùi vị năm mới đậm đặc. Mấy ngày qua, nhóm trò chuyện lớp cấp 3 cực kỳ náo nhiệt. Lớp trưởng nói trong nhóm, lễ mừng năm mới muốn tổ chức họp lớp. Ân Hạo là người hưởng ứng tích cực nhất, địa điểm liên hoan và hoạt động đều do cậu ấy sắp xếp. Bữa liên hoan họp lớp là vào ngày mùng 4 Tết. Mấy ngày tết, cô và Tần Dữ ai ở nhà nấy, vui vẻ đón tết với người hôm đó, Triệu Thù đến đầu ngõ tìm cô [Thần Thần, tớ ở dưới lầu, đi dạo đến trường học với tớ đi. Đã nhiều năm rồi không đến trường học, đúng lúc trường học đang cho nghỉ, chúng ta đến trước cửa lớp học tìm lại cảm giác ban đầu đi.] Bồ Thần [Chờ tớ vài phút.] Cô tìm một chiếc áo khoác mặc vào. Trong phòng khách bên ngoài vang lên tiếng mạt chược "lạch cạch". Ông nội Lục, còn có ông bà ngoại của Tần Dữ đang chơi mạt chược. Bố thì đang chuẩn trị cơm trưa cho bọn họ. Tết âm lịch năm nay, ông nội Lục ở lại Tô Thành đón năm mới. Ông bà ngoại trở về Bắc Kinh vài ngày, ngày mồng 3 tết thì trở lại Tô Thành cùng với Tần Minh Nghệ. Thầy Lục và Đông Đông không có ở nhà, không biết đi đâu chơi. Tối hôm qua Tần Dữ nói chuyện về dự án với ai đó đến tận nửa đêm, cho nên lúc này anh không có ở đây. Anh nói hoàng hôn anh sẽ đón cô đi dự họp lớp. Bồ Thần chào bọn họ rồi xách túi đi ra ngoài. Có lẽ bởi vì ngày hôm nay không có thời gian hẹn hò với Bành Tĩnh Dương cho nên Triệu Thù không trang điểm. Nếu là trước đây cô ấy không mặc áo khoác lông thì cũng là váy phối với áo măng tô. Hôm nay lại mặc một chiếc áo khoác lông vũ lớn. Triệu Thù đi đến ôm lấy cánh tay cô nói "Hôm nay trời thật là lạnh." Bồ Thần cười nói "Tớ cứ tưởng cậu là người không biết lạnh đấy." “Không cho phép cười tớ!” Triệu Thù giả vờ tức giận liếc mắt nhìn Bồ Thần. Cô hỏi Triệu Thù "Sao đột nhiên lại muốn đi dạo đến trường học?" Triệu Thù điềm đạm nói “Không phải tối nay còn phải liên hoan sao, làm cho tớ nhớ lại những kỷ niệm năm đó.” Cô ấy nghiêng đầu nhìn Bồ Thần “Thần à, cuốn tiểu thuyết mà cậu nợ tớ, khi nào mới viết vậy?" Bồ Thần mỉm cười. Cô đã thất hứa rất nhiều lần, từ năm thứ nhất đại học cho đến bây giờ, vẫn chưa thấy bóng dáng nào cả. Cô tự đưa ra một kỳ hạn cho bản thân "Chờ cậu thi đậu vào trường đại học mà cậu mong ước, tớ sẽ bắt đầu viết." Triệu Thù nói "Năm nay thi đậu cũng không thành vấn đề gì." Cô ấy rất mong chờ, dưới ngòi bút của Bồ Thần, Bành Tĩnh Dương sẽ mang theo bộ dạng gì. Người ngoài không được phép vào trường học trong kỳ nghỉ. Bồ Thần lo lắng nhân viên bảo vệ trực ngày hôm nay không biết cô, không cho cô đi vào. Cô nói với Triệu Thù đừng ôm hy vọng quá lớn. Triệu Thù "Yên tâm, năm nay tớ rất may mắn, nhất định có thể đi vào." Đến cổng trường, Bồ Thần nhìn thấy nhân viên bảo vệ trực ngày hôm nay là một gương mặt xa lạ, trong lòng cô chợt thất vọng, xem ra là không vào được rồi. Cô thương lượng với Triệu Thù "Nếu như không cho vào, hôm khác chúng ta lại đến." Triệu Thù căn bản không nghe Bồ Thần nói gì. Cô ấy biết mình có thể đi vào, vì vậy đã sớm chào hỏi người bảo vệ rồi. Cô ấy làm như không có chuyện gì, nói với Bồ Thần "Chúng ta đi hỏi một chút, thầy Lục nổi tiếng khắp trường, bảo vệ nhất định biết thầy ấy. Nghe nói chúng ta là học trò của thầy Lục, nói không chừng sẽ cho chúng ta đi vào." Không ngờ, Triệu Thù quả thực rất may mắn. Nhân viên bảo vệ nghe nói bọn họ là học sinh của thầy Lục, chỉ làm đăng ký, rồi mở rộng cửa cho bọn họ đi vào. Triệu Thù khoe khoang nói "Thế nào, tớ đã nói tớ rất may mắn mà." Bọn họ nhớ lại thời thanh xuân năm mười sáu tuổi, không nhanh không chậm đi về dãy phòng học. "Thần Thần, cậu còn nhớ rõ ngày Tần Dữ chuyển đến đây không?" "Tất nhiên là nhớ rõ." Đó là ngày mà cả đời này cô không bao giờ quên. Ngày hôm đó tuyết rơi dày đặc, là trận tuyết lớn nhất của Giang Nam. Buổi trưa từ trong căn tin đi ra, bị quả cầu tuyết của Bành Tĩnh Dương ném trúng. Lúc Tần Dữ đi vào phòng học, cô đang phát bài thi Tiếng Anh. Lúc đó chỉ có hai người có bài viết không đạt, đó chính là Triệu Thù và Ân Hạo. Tất cả chi tiết của ngày hôm đó, cô vẫn còn nhớ như in. Bọn họ bước đến cửa phòng học của lớp 9, Triệu Thù chỉ vào lan can hành lang phía sau cửa lớp 10, nói "Tớ nhớ là Tần Dữ cực kỳ thích nằm ở đó chơi game. Khiến cho không ít nữ sinh cứ kết thúc một tiết học là đi đến phòng giải khát tám chuyện, chỉ để được nhìn cậu ấy nhiều hơn." Bồ Thần đột nhiên nhíu mày, cô nghĩ là mình nghe thấy ảo giác, vội vàng hỏi Triệu Thù "Cậu có nghe thấy tiếng nhạc gì không? Hình như phát ra từ trong phòng học lớp mười của chúng ta." Vừa nói, cô vừa dụi tai, lo lắng lỗ tai mình có vấn đề. Triệu Thù giả vờ kinh ngạc "A, tớ cũng có nghe thấy. Nhanh đi xem coi có người ở bên trong không. Nói không chừng có mấy bạn học giống như chúng ta, đến đây ôn lại kỷ niệm." Bồ Thần không xoa tai nữa. Lúc nãy cô bị dọa cho giật mình, hóa ra không phải do thính giác của cô có vấn đề. Hai người tăng nhanh bước chân. Khi đến trước cửa lớp 10, Triệu Thù buông tay Bồ Thần ra, chạy về phía sau cửa phòng học. Bồ Thần nhìn vào lớp học không vắng mặt một người nào, cả người đều choáng váng. Nhạc nền là một bài hát cũ. Ban đầu lúc Ân Hạo bố trí phòng học thì lo lắng không biết dùng bài nhạc gì cho thích hợp. Cậu ấy gửi tin nhắn hỏi Trần Viễn Hề, nói cô ấy là con gái cho nên hiểu con gái thích loại âm nhạc gì. Lúc đầu cậu ấy còn định dùng các ca khúc kinh điển. Trần Viễn Hề gửi tin nhắn trả lời cho cậu ấy Câu chuyện thời gian. Cô ấy còn nói Tôi chỉ nghe những bài xưa, không biết có bài hát mới nào phù hợp hay không. Cảm thấy bài này hợp với khí chất của các anh. Lớp của các anh học đều học tốt như vậy mà. Bồ Thần đứng trước cửa lớp, ngơ ngác nhìn vào lớp. Những gương mặt này không còn giống như trong ký ức nữa, nhưng lại quen thuộc như vậy. Bảng đen báo tường ở phía sau có lẽ là mới viết xong ngày hôm nay. Trên đó viết nội dung “Mãi mãi là lớp 10, Kỷ niệm 10 năm vui vẻ!” Bọn họ mặc đồng phục học sinh, tuổi trẻ và tủy ý. Bảng đen phía trước mặt bọn họ chính là bọn họ của hiện tại. Nhưng Bồ Thần không để ý đến. Chỗ ngồi vẫn như ngày mà Tần Dữ chuyển đến. Tần Dữ ngồi ở hàng từ thứ hai từ dưới lên, ngồi cùng bàn với Trình Cường, phía sau anh là Triệu Thù và Ân Hạo. Mà chiếc bàn bên cạnh bục giảng vẫn còn ở đó. Bây giờ thầy Lục đang ngồi, trong tay còn ôm Đông Đông. Đông Đông vẫy tay với cô, nhỏ giọng gọi cô "Chị." Tần Dữ nói với người bên cạnh mấy câu, sau đó đi nhanh về phía Bồ Thần. Anh nắm tay cô nói "Anh cũng giống như em vậy. Lúc đến lớp học cũng choáng váng, không ngờ hôm nay đều có mặt tất cả mọi người trong lớp học. Anh muốn tặng em một ngày kỉ niệm thật ý nghĩa, cho nên đã mời những bạn học trước đây thường xuất hiện trên bảng đen báo tường đến giúp đỡ, không nghĩ đến tất cả mọi người đều đến." Anh dùng một tay khác nhẹ nhàng ôm lấy vai Bồ Thần, cảm ơn tất cả mọi người. Ân Hạo đang ăn kẹo màu thiên chỉ hạc, cười nói "Anh Dữ, cậu thật là khách khí, nhìn cái câu viết trên bảng đen kia đi, mãi mãi là lớp mười, chúng ta cho dù tốt nghiệp rồi cũng là người một nhà." Những người khác cũng lên tiếng thúc giục Tần Dữ, nói anh nắm chặt cơ hội đi vào chủ đề chính, bọn họ vẫn đang chờ được ăn kẹo cưới. Cho dù đầu óc Bồ Thần có chậm chạp đến đâu thì cô cũng biết ngày hôm nay Tần Dữ muốn làm gì. Cô không muốn Tần Dữ quỳ gối cầu hôn cô trước mặt nhiều người như vậy. Anh không cầu hôn cô cũng đồng ý cưới anh. Cô nắm chặt tay anh, nhìn anh lắc lắc đầu. Tần Dữ không nghe cô nói. Anh quỳ một gối, nhìn vào mắt cô, giọng nói dịu dàng hơn so với bình thường "Anh vẫn muốn nói lại với em. Ngày đầu tiên anh chuyển đến đây, anh đã thích em, càng ngày càng thích em. Tần Dữ mãi mãi yêu Bồ Thần." Anh âm thầm hít một hơi thật sâu "Bé Thần, cưới anh nhé. Chúng ta trước tiên đi lĩnh chứng, không vội tổ chức hôn lễ. Chờ đến lúc em có thể nói chuyện, anh sẽ mời tất cả mọi người trong lớp chúng ta đến chứng kiến chính miệng em nói, em cũng thích anh. Bé Thần, chúng ta sẽ đợi được đến ngày đó. Tin tưởng anh. Lấy anh nhé." Bồ Thần rơi nước mắt đầy mặt. Tất nhiên cô tin anh, anh nói cái gì cô cũng tin. Đông Đông nhìn thấy Bồ Thần khóc, lo lắng nói "Chị ơi, chị đừng khóc. Chị không muốn gả thì nói với em, em giải quyết cho chị. Chị đừng khóc." Mọi người đều bật cười. Lục Bách Thanh cũng cười, nắm chặt bàn tay nhỏ bé của con trai, nói cho cậu bé biết "Chị gái là vì vui vẻ mới khóc, không phải là không đồng ý gả cho anh rể." Bồ Thần lau nước mắt, dùng khẩu hình miệng nói với anh "Em đồng ý." Cô đưa tay trái ra cho anh. Tần Dữ cẩn thận đeo nhẫn vào cho cô. Cô hoa mắt choáng váng, cái gì cũng không thấy rõ, trong đầu tất cả đều là bộ dạng anh dịu dàng với cô mười năm trước. Lúc đó anh dịu dàng nói với cô từng câu, dịu dàng đưa hai túi búp bê lớn cho cô, dịu dàng mở túi bánh mì rất đẹp ra cho cô, dịu dàng hỏi cô phần thưởng là kẹo thiên chỉ hạc, rồi dịu dàng đặt cằm của anh lên cánh tay của cô, cứ như vậy lặng lẽ nhìn cô. Mười năm qua, anh thay đổi càng ngày càng thành thục có mị lực, nhưng mà tất cả đều không thay đổi. Anh vẫn cưng chiều cô, vẫn dành cho cô tình yêu giống như ban đầu. Hoàn chính văn
Giới thiệu Văn án 1 “Lớp chúng mình có một bạn học mới chuyển đến, tên là Tần Dữ.” “Hôm nay Tần Dữ nói chuyện với mình, cậu ấy hỏi mình, văn phòng viên chủ nhiệm ở đâu? Nếu như mình có thể nói chuyện thì tốt biết bao.” “Hôm nay mình đã đổi bạn cùng bàn mới, là Tần Dữ. Bây giờ là 1 giờ sáng, mình mất ngủ rồi.” “Kỳ nghỉ 1-5, ba ngày rồi mình chưa nhìn thấy Tần Dữ… Bồ Thần, mày nghĩ cái gì vậy? Mày là một cô bé câm.” Bồ Thần chẳng thể nào nghĩ tới, nhật ký của mình sẽ bị bạn học nhìn thấy. Phòng học đột nhiên yên tĩnh, mọi người lẳng lặng ăn dưa, Bồ Thần thành tích bình thường, không thể nói chuyện, cũng yêu thầm học bá 1 + hotboy Tần Dữ, nhưng Tần Dữ người ta có thích một bạn nữ rồi. 1 Chăm chỉ học cho nên điểm cao. Lúc này, quyển nhật ký vừa vặn truyền đến tay Tần Dữ. Bồ Thần cúi đầu, vô cùng xấu hổ. Tần Dữ cầm quyển nhật ký đi đến trước bàn Bồ Thần “Ngày đầu tiên chuyển đến tớ đã thích cậu rồi, còn cậu thì sao?” Văn án 2 Cô có một người bố bị câm điếc, bố cô đã dùng thân thể không hoàn hảo, chống đỡ cho cô một vùng trời vẹn nguyên. Trong lòng cô, bố là người đàn ông đẹp trai nhất. Năm ấy 16 tuổi, cô gặp được Tần Dữ ngông cuồng, ngỗ ngược. Sau này, Tần Dữ ở trong lòng cô đẹp trai như bố vậy. Mười năm trôi qua, anh đã thay đổi càng thêm trưởng thành, có sức hấp dẫn, điều không thay đổi chính là sự cưng chiều anh dành cho cô, còn có tình yêu thuở ban đầu. PS Nữ chính là người câm, dây thanh đới không phải bẩm sinh bị hỏng. – Nam nữ chính là cameo trong “Tình yêu và anh” trên web.
Du khách càng thêm yêu Phú Quý bởi cảm giác bình yên mà hòn đảo xinh đẹp này mang lại. Không có cảnh chèo kéo, không độn giá, người dân thân thiện, giống như chuyến đi về thăm quê nhẹ nhàng, mộc mạc... Dù là một hòn đảo không quá lớn nhưng có rất nhiều cảnh đẹp, Phú Quý dần trở thành chốn tới lui của nhiều du khách muốn tìm cảm giác bình yên, nhẹ nhàng sau khoảng thời gian mệt mỏi lao mình vào công việc, cuộc sống thường nhật... Bình yên ở Phú Quý. Hòn đảo xinh đẹp của tỉnh Bình Thuận này đã mang đến cho du khách những ngày thong dong đáng nhớ. Cô nàng Nguyễn Thị Phương Thanh là một người rất yêu biển và hay đi biển. Chuyến đi Phú Quý lần này đã cho cô gái này trọn vẹn cảm giác được trở thành một phần của biển. Hơi thở thiên nhiên và tình yêu của con người, có lẽ chưa nơi nào cho Phương Thanh trải nghiệm thú vị đến vậy. “Một tô bánh canh 15 nghìn đồng, chiếc bánh tráng nướng vỏn vẹn 7 nghìn đồng, hoàng hôn và bình minh có thể ngắm được từ nhiều nơi trên đảo, hay còn rất nhiều những thứ giản dị, mộc mạc khác...”, cô gái 22 tuổi cảm nhận. Với Thanh, cảnh quan ở đảo Phú Quý còn rất hoang sơ, dù là một hòn đảo không quá lớn nhưng rất nhiều cảnh đẹp. Ẩm thực dân dã, giá cả vô cùng rẻ, không chèo kéo. Người dân nhiệt tình, tiếp đón khách du lịch đúng nghĩa một người khách ghé thăm quê hương mình. “Thứ khiến mình yêu Phú Quý đến vậy đó chính là cảm giác bình yên mà đảo mang lại. Không chèo kéo, không độn giá, người dân cực kì thân thiện, giống như một chuyến đi về thăm quê nhẹ nhàng, mộc mạc. Nếu hỏi mình có muốn sống luôn ở đảo không? Mình sẽ trả lời có. Ai mà không muốn thứ đón mình mỗi sáng là một làn biển trong xanh cùng không khí trong lành. Ai mà không muốn có những ngày thong dong trong tuổi trẻ của chính mình?...”, Phương Thanh chia sẻ. Cảnh đẹp đắm say lòng người. Địa điểm này đi qua Dốc Phượt một đoạn và trước khi đến lối rẽ vào Gành Hang. Thanh rất thích du lịch theo kiểu trải nghiệm nên du khách này cứ xách xe vi vu khắp đảo Phú Quý. Nhờ thế, Thanh cùng mọi người tìm kiếm được rất nhiều nơi hay ho và ít người biết đến. Các du khách đã đến hồ vô cực, Gành Hang, Dốc Phượt, bờ kè Bãi Lăng, hòn Tranh, Bãi Nhỏ... Đồ ăn trên đảo Phú Quý vừa ngon vừa rẻ. Một số quán du khách này đã ghé qua như quán ăn Thuận Phát, Bò nóng Hòa Thướng, Lưới Sea Food, trà sữa 1995 và một số quán local không có tên... “Trong số các địa điểm đã ghé thăm, mình thích nhất Gành Hang, nơi có đông đúc du khách đến tham quan. Mình sẽ chỉ các bạn cách làm sao để có những tấm hình ở đây đẹp nhất, vắng vẻ nhất. Chúng mình thức dậy vào lúc 4h sáng và có mặt ở Gành Hang vào lúc 5h, đây là thời điểm bình minh vừa lên. Chỉ cần chịu khó dậy sớm, bạn có thể vừa ngắm bình minh đẹp, vừa có một Gành Hang hoang sơ, vắng vẻ và quan trọng là không phải chờ đợi xếp hàng chụp hình”, Phương Thanh nói. Chill ở Gành Hang. Điều khiến du khách này nhớ mãi ở Phú Quý có lẽ là lần vô tình các bạn dừng xe ngay trước một bãi khá xa trung tâm. Mọi người chợt nghe thấy tiếng nói “chú ơi, chụp con đi”. Và thế là kỷ niệm của Thanh và mọi người bắt đầu. Một kỷ niệm thật đẹp với những cô cậu bé hồn nhiên và ngây thơ nơi đây. ““Thế mấy đứa được vào Sài Gòn bao giờ chưa?”. “Dạ chưa cô ơi, chắc Sài Gòn đẹp lắm”. Lúc chia tay, các bạn nhỏ còn đòi theo cô chú ra cột cờ chụp hình tiếp. Phú Quý rất đẹp nhưng đẹp nhất có lẽ là tình cảm của con người nơi đây”, Thanh cảm nhận. Những em nhỏ dễ thương. Thời gian 4 ngày 3 đêm tuy không dài nhưng cũng không quá ngắn, đủ để các du khách khám phá gần hết vẻ đẹp của đảo Phú Quý. “Mong mọi người khi đến đảo Phú Quý, hãy yêu và giữ gìn đảo như cách người dân nơi đây đã làm. Dọn rác của mình và bỏ chúng đúng nơi quy định, đừng biến những khung hình, cảnh trên đảo tràn ngập rác vì không ai muốn quê hương của mình ngày càng xấu đi”, Thanh nhắn nhủ. Chia sẻ thêm về niềm đam mê du lịch, Thanh cho hay, cô nàng có sở thích đi đây đi đó khoảng 2 năm trở lại đây. Hầu hết các chuyến đi chủ yếu là treking, cắm trại, leo núi và khám phá những địa điểm mới. “Mình cảm thấy du lịch là khám phá và trải nghiệm những đặc trưng nơi chúng ta đến một cách chân thực và gần gũi nhất. Du lịch đối với mình không cần quá khoa trương hay tốn rất nhiều tiền. Vì hiện tại, mình đang có thứ quý giá nhất, đó là tuổi trẻ”, Thanh nói. Thời điểm Thanh đến Phú Quý biển êm và trời rất đẹp. Cuộc hành trình đến Phú Quý bắt đầu từ nhà xe Phương Trang, sau đó là trên chiếc tàu Phú Quý Express với tâm trạng háo hức hơn bao giờ hết. Cô nàng rất thích đi đến những nơi bình yên, ít người tới vì trải nghiệm du lịch những nơi này sẽ rất đặc biệt. Bình minh Bãi Nhỏ. Bờ kè Bãi Lăng. Check-in ở Dốc Phượt. Địa điểm gần cây cô đơn. Hòn Tranh. Chill ở hồ vô cực. Cảnh hoàng hôn tuyệt đẹp. Nguồn Những buổi sáng đi chèo SUP, buổi chiều đi lặn biển và được thấy những sinh vật không phải vùng biển nào cũng thấy... Đó là những kỷ niệm đáng nhớ của nữ du khách khi... Theo Phương Thanh Tạp chí Du lịch
thế giới tĩnh lặng và anh